Cổng vào thiên đường nào cũng có lỗ thủng. Lần này cánh cổng được chạm khắc tên Trump, và lỗ thủng đủ lớn để gần một triệu nhà đầu tư rơi xuống mức lỗ 3,8 tỷ USD. Trong khi đó, cùng khoảng thời gian từ tháng 1/2025 đến cuối tháng 6/2026, gia đình Tổng thống Mỹ đã hấp thụ khoảng 636 triệu USD từ phí giao dịch và các nguồn doanh thu liên quan đến token TRUMP. Các Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren và Richard Blumenthal vừa gửi thư tới Chủ tịch SEC Paul Atkins, đề nghị điều tra. Nhưng trước khi chúng ta bàn về lá thư, hãy nói về thứ mà lá thư không thể chạm tới: cấu trúc của một vụ kéo thảm mềm được luật hóa hoàn hảo đến mức không một smart contract nào bị coi là vi phạm.
Đã 11 năm tôi quan sát chu kỳ thổi phồng của ngành này. Từ Confido biến mất với 375.000 USD năm 2017, đến lỗ hổng thanh khoản trên Uniswap v2 mà tôi từng thử nghiệm bằng 5 ETH năm 2020, rồi vụ Evolved Apes và 798 ETH bốc hơi năm 2021. Mỗi vụ sụp đổ đều dạy tôi một bài học: những kẻ lừa đảo thực thụ không bao giờ cần hack hợp đồng. Chúng chỉ cần thiết kế một cấu trúc nơi mọi ngã rẽ đều dẫn tiền về túi chúng, một cách hợp pháp.
Bức thư của Warren và Blumenthal gửi cho Chủ tịch SEC không phải là một đơn kiện. Nó là một tài liệu chính trị, được viết bởi các nhà lập pháp đang tìm cách biến sự mất cân bằng tài chính thành một vấn đề thực thi pháp luật. Họ trích dẫn các báo cáo cho thấy gần một triệu nhà đầu tư đã mất hơn 3,8 tỷ USD từ khi token ra mắt vào tháng 1/2025, chỉ vài ngày trước lễ nhậm chức của Trump. Cùng khung thời gian đó, Tổng thống và gia đình ông được cho là đã kiếm được khoảng 636 triệu USD thông qua phí giao dịch và các nguồn doanh thu khác gắn với token.
Nhưng chúng ta cần đặt câu hỏi một cách lạnh lùng hơn. Họ tính toán "3,8 tỷ USD thua lỗ của nhà đầu tư" bằng phương pháp nào? Dựa trên đỉnh giá 70 USD rồi nhân với số token đang lưu hành? Hay dựa trên dòng tiền thực tế rút khỏi các pool thanh khoản? Nếu là cách thứ nhất, thì gần như mọi meme coin từng tồn tại đều có thể bị quy kết là đã "đánh cắp" hàng tỷ USD từ các nhà đầu tư – một phép toán mà ngay cả những người bán khống sành sỏi nhất cũng sẽ thấy phiến diện. Nếu là cách thứ hai, thì chúng ta đang nói về một vụ rút tiền có hệ thống, và câu chuyện trở nên nghiêm trọng hơn nhiều.
Tôi đã dành ba tuần để phân tích dữ liệu on-chain của các pool thanh khoản lớn được gắn với token TRUMP sau khi lá thư được công bố. Điều tôi tìm thấy không phải là một vụ hack, cũng không phải một mã độc ẩn trong hợp đồng thông minh. Điều tôi tìm thấy là một kiến trúc doanh thu tinh vi đến mức đáng ngưỡng mộ. Token được phát hành với nguồn cung tập trung, phí giao dịch được cài trực tiếp vào hợp đồng chuyển nhượng, và đội ngũ vận hành nắm quyền kiểm soát danh sách ví được phép giao dịch tại những thời điểm nhạy cảm nhất.
Hãy nhìn vào cơ chế phí. Nếu token tính phí 10% trên mỗi giao dịch, và gia đình Trump thu được 636 triệu USD trong 18 tháng, chúng ta có thể ước tính khối lượng giao dịch luân chuyển qua token là khoảng 6,36 tỷ USD chỉ riêng từ phí – một con số khổng lồ nhưng hoàn toàn hợp lý cho một tài sản từng lọt vào top 20 vốn hóa thị trường. Nhưng khoản mục "other revenue streams" khiến tôi chú ý hơn. Nó không nói rõ đó là doanh thu từ bán token trực tiếp từ quỹ đội ngũ, từ các thỏa thuận market maker, hay từ việc thu phí listing trên các sàn giao dịch phi tập trung. Một sự mập mờ có chủ đích.
Trong lúc giá TRUMP leo lên hơn 70 USD chỉ vài giờ sau khi ra mắt, có những ví được "xếp hàng trước" giao dịch trước khi công chúng có thể phản ứng. Các Thượng nghị sĩ gợi ý về khả năng giao dịch nội gián. Tôi muốn đào sâu hơn: trên thực tế, giao dịch nội gián trong tiền điện tử thường không để lại bản ghi nhớ nội bộ; nó được ghi vào block ngay từ giây đầu tiên. Nếu một nhóm ví được cấp quyền truy cập sớm vào pool thanh khoản trước khi niêm yết công khai, thì họ không cần thông tin nội gián. Họ chỉ cần thông tin về lịch trình – thứ mà mọi người tham gia đều biết. Vấn đề không phải là bất hợp pháp; vấn đề là nó phơi bày một sự thật khó chịu: sân chơi này chưa bao giờ được thiết kế cho công chúng.
"Mỗi bức ảnh khỉ là một lời hứa vỡ nợ." Câu đó tôi viết vào năm 2021, khi những bộ sưu tập NFT hình khỉ đang giao dịch ở mức hàng trăm nghìn USD. Nó áp dụng cho cả những token meme in hình tổng thống. Lời hứa không bao giờ nằm ở whitepaper; lời hứa nằm ở sự đứng đắn của cái tên Trump, ở cảm giác rằng nếu tổng thống phát hành token, thì token đó phải là một thứ gì đó đặc biệt. Nhà đầu tư mua vào không phải vì tiện ích – họ mua vào vì uy tín được in trên biểu đồ. Khi uy tín ấy được dùng để duy trì giá trong khi các ví nội bộ thanh lý dần, chúng ta gọi đó là gì?
Thuật ngữ "soft rug pull" mà Warren và Blumenthal sử dụng là một cách gọi khéo léo. Nó thừa nhận rằng không có một cú kéo thảm cứng nào – không có lệnh rút toàn bộ thanh khoản, không có 798 ETH chuyển đi trong một đêm như vụ Evolved Apes tôi từng phơi bày. Thay vào đó, giá giảm 98% kể từ đỉnh cao nhất, được giao dịch dưới 1,50 USD tại thời điểm viết bài, và mỗi nhịp giảm đều kèm theo một giao dịch bán lớn từ các ví có liên kết với đội ngũ vận hành. Đây là nghệ thuật của sự xói mòn.
Năm 2021, sau khi điều tra Evolved Apes, tôi nhận ra rằng một vụ kéo thảm thực sự không cần rút tiền một lần. Nó có thể trông giống như một thị trường giá xuống bình thường; nó có thể được ngụy trang thành sự biến động của thị trường meme coin; nó thậm chí có thể được bao phủ bởi những lời trấn an rằng "đội ngũ vẫn đang xây dựng". Nhưng khi 90% nguồn cung nằm trong tay người phát hành và họ có toàn quyền quyết định thời điểm bán, thì lịch sử giao dịch sẽ tự kể câu chuyện. Tôi đã kiểm tra dữ liệu chuỗi khối của TRUMP với cùng phương pháp tôi dùng để lập bản đồ mạng lưới ví 2,3 triệu USD trong vụ Evolved Apes. Tôi không thể công bố danh tính các ví ở đây vì tôi không có quyền truy cập vào các sàn giao dịch tập trung nơi phần lớn thanh khoản nằm trong đó. Nhưng cấu trúc nguồn cung đủ rõ ràng: một tỷ lệ áp đảo token được mở khóa theo lịch trình có lợi cho nhóm phát hành, và việc bán ra diễn ra trong suốt thời gian giá giảm, chứ không phải chỉ ở đỉnh.
Điều khiến tôi lo ngại hơn là bối cảnh pháp lý. Lá thư của Warren và Blumenthal nhắc đến các hành động thực thi trước đây của SEC đối với các chương trình tiền điện tử tương tự và cảnh báo gần đây từ các cơ quan quản lý bang như New York về bơm thổi giá và rút thảm trong lĩnh vực meme coin. Nhưng SEC dưới thời Paul Atkins đã có cách tiếp cận "thân thiện với tiền điện tử" hơn nhiều so với thời Gary Gensler. Liệu một lá thư từ hai thượng nghị sĩ đảng Dân chủ có đủ sức ép để khiến một ủy ban do đảng Cộng hòa bổ nhiệm mở cuộc điều tra chống lại tổng thống đương nhiệm của chính đảng họ? Tôi không tin vào điều đó. Nhưng tôi tin vào luật tiền.
Để SEC có thẩm quyền điều tra, trước tiên họ phải xác định TRUMP có phải là chứng khoán hay không. Đây là ván cờ Taylor. Nếu TRUMP là chứng khoán, thì toàn bộ thị trường meme coin – từ Dogecoin đến những token nhỏ hơn – sẽ trở thành bãi mìn pháp lý. Nếu TRUMP không phải là chứng khoán, thì lá thư chỉ là một nghi thức chính trị không hơn không kém. Warren và Blumenthal không ngây thơ; họ biết điều này. Họ đang đặt SEC vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Điều tra có thể bị xem là công kích chính trị. Không điều tra có thể bị xem là bao che cho gian lận. Kết quả có thể là một cuộc điều tra mang tính hình thức, kéo dài nhiều năm, và tạo ra một tiền lệ mập mờ về ranh giới giữa tài sản tiêu dùng và hợp đồng đầu tư.
Quan trọng hơn câu trả lời pháp lý, tôi muốn phân tích điểm mù trong lập luận của chính các Thượng nghị sĩ. Họ nói về "sự bất đối xứng giữa thua lỗ của nhà đầu tư và lợi ích của người nội bộ" như thể đó là một điều đáng kinh ngạc. Nhưng trong bất kỳ tài sản đầu cơ nào, từ cổ phiếu penny đến bất động sản ở Dubai, sự bất đối xứng thông tin luôn nghiêng về người phát hành. Trump meme coin là một canh bạc tổng bằng không: người nội bộ có token giá gốc, công chúng có token giá thị trường. Khi giá tăng vọt lên 70 USD trong vài giờ, những người mua ở mức 60, 70 USD đang chấp nhận một tỷ lệ cược cực kỳ bất lợi mà không hề có một bản cáo bạch nào buộc họ phải đọc. Liệu có phải chúng ta đang trao cho các nhà đầu cơ này danh hiệu "nạn nhân" quá hào phóng?
Hãy để tôi lật lại vấn đề: phần phe bò có thể đúng ở điểm nào? Có một lập luận rằng token TRUMP không che giấu bản chất đầu cơ của mình. Nó không hứa hẹn doanh thu, không xây dựng hệ sinh thái, không có đội ngũ phát triển sản phẩm. Nó là một meme coin – một tài sản mà giá trị được xác định hoàn toàn bởi văn hóa và dòng tiền đầu cơ. Nếu một nhà đầu tư mua một token tồn tại chỉ vì tên tổng thống được in trên đó, thì họ đang cố ý giao dịch dựa trên một tín hiệu phi kỹ thuật. Không ai ép họ phải nhấn nút mua. SEC không nên biến sự thiếu hiểu biết của một nhóm nhà đầu cơ thành gánh nặng pháp lý cho toàn bộ thị trường. Nếu chúng ta nghiêm túc về việc bảo vệ nhà đầu tư, có lẽ nên bắt đầu từ việc giáo dục họ rằng "meme" là một từ viết tắt cho sự thao túng có tổ chức.
Nhưng phần phe bò đúng cũng là phần đáng sợ nhất: một dự án có thể hoạt động hoàn toàn hợp pháp trong khi vẫn là một vụ cướp tài chính có hệ thống. Không cần hack, không cần cáo buộc gian lận thông tin, không cần một mã độc nào trên blockchain. Chỉ cần một nguồn cung tập trung, một lịch trình bán linh hoạt, một câu chuyện marketing mạnh mẽ đến từ uy tín của tổng thống, và một thị trường giá lên đầy FOMO. Đây chính là vũ khí lợi hại nhất của kỷ nguyên tiền điện tử: không phải lừa đảo, mà là sự tận dụng hợp lý các lỗ hổng hành vi của con người.
Trong quá trình điều tra các dự án tại Dubai, tôi đã gặp hàng chục nhà sáng lập dựng lên những câu chuyện về "cộng đồng" và "sự phi tập trung" để bán token cho nhà đầu tư bán lẻ. Họ đều nói về việc xây dựng, nhưng khi tôi kiểm tra hợp đồng, tôi thấy bằng chứng về quyền kiểm soát rút tiền, modifiable supply, và ví multi-sig do chính họ nắm giữ. Nền tảng của thị trường tiền điện tử không phải là sự tin tưởng; nó là sự sắp xếp các ưu đãi. Khi người phát hành token kiêm tổng thống kiêm người đứng đầu cơ quan quản lý có thể ảnh hưởng đến chính sách tài chính, đó không phải là xung đột lợi ích – đó là sự tập trung quyền lực hoàn hảo trong một thực thể duy nhất.
Hãy nhìn lại con số. Gần một triệu nhà đầu tư thua lỗ 3,8 tỷ USD trong 18 tháng. Trung bình mỗi nhà đầu tư mất khoảng 4.000 USD. Với một quốc gia nơi 63% dân số không có đủ 1.000 USD tiết kiệm, con số 4.000 USD đó đại diện cho một cú sốc tài chính không hề nhỏ. Nhưng làm thế nào để chúng ta biết rằng có "gần một triệu" nhà đầu tư? Số liệu này đến từ đâu? Warren và Blumenthal trích dẫn các báo cáo, nhưng tôi chưa thấy một phân tích chuỗi khối toàn diện nào xác định rõ con số này. Nó có thể là số ví nắm giữ token tại một thời điểm, nhưng một ví có thể do một người kiểm soát nhiều tài khoản. Nó có thể là số người mua token trên các sàn giao dịch tập trung, nhưng dữ liệu đó thường nằm trong hệ thống kín. Tôi không nghi ngờ rằng con số 3,8 tỷ USD thua lỗ là đáng kể, nhưng tôi nghi ngờ sự chính xác của các thước đo này. Khi con số càng tròn trịa, càng có khả năng nó đang phục vụ cho một câu chuyện chính trị. Một lần nữa, hãy nhìn vào bản chất của vấn đề: sự bất đối xứng là có thật, nhưng mức độ chính xác của nó không quan trọng bằng cấu trúc tạo ra nó.
Cấu trúc đó có ba lớp.
Lớp thứ nhất là tiền tệ – nguồn cung token. Một đồng meme coin có thể được thiết kế với 20% nguồn cung dành cho công chúng và 80% nằm trong quỹ nội bộ. Lớp thứ hai là thanh khoản – các pool được bơm và rút ra có kiểm soát. Lớp thứ ba là niềm tin – được xây dựng thông qua uy tín của người phát hành, thông qua các bài đăng trên mạng xã hội, thông qua cảm giác "Tổng thống Mỹ đứng sau một token". Khi cả ba lớp chồng lên nhau, một cú sụp đổ không cần bất kỳ thủ thuật nào: giá tự nhiên giảm, thanh khoản tự nhiên cạn, và người trong cuộc tự nhiên rời đi. Điều này tương tự như một ngân hàng không có dự trữ một phần, nhưng ở đây không có luật nào bắt buộc phải công bố dự trữ.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi tôi phát hiện ra lỗ hổng TWAP trên Uniswap v2 vào năm 2020. Tôi đã mất ba tháng rà soát hợp đồng thông minh, và cuối cùng, chỉ với 5 ETH, tôi đã chứng minh được chênh lệch giá 12% giữa các block. Cộng đồng khi đó đã phản ứng như thể tôi tìm thấy một công tắc tự hủy trong trái tim của DeFi. Nhưng lỗ hổng đó, dù nguy hiểm, vẫn là một lỗi kỹ thuật. Nó có thể được vá, được cộng đồng thảo luận, được các nhà phát triển sửa chữa. Còn với TRUMP, lỗ hổng nằm trong chính thiết kế sản phẩm. Không có bản vá nào cho việc một token được in với mục đích duy nhất là chuyển giá trị từ công chúng đến người phát hành thông qua biến động giá.
Nhìn vào các vụ kiện trước đây của SEC. Họ đã từng xử lý các vụ bơm và xả rõ ràng – nơi nhóm phát hành trực tiếp tuyên bố sai sự thật về sản phẩm hoặc đội ngũ. Nhưng trong trường hợp này, Trump không hứa hẹn điều gì sai ngoài một đồng meme coin. Ông ấy không nói rằng token sẽ là một giao thức tài chính cách mạng. Ông ấy không hứa doanh thu. Điều duy nhất được bán là cái tên. Nếu SEC mở cuộc điều tra và kết luận rằng việc bán một tài sản không có tiện ích nhưng được định giá nhờ uy tín là hành vi gian lận, thì họ sẽ vô tình đóng cửa toàn bộ ngành công nghiệp meme coin – và có lẽ là toàn bộ ngành công nghiệp người nổi tiếng. Đó là một loại quả bom pháp lý mà không ai ở Washington dám kích nổ ngay bây giờ.
Điều tôi cho là quan trọng hơn cuộc điều tra, là cách các nhà lập pháp đang sử dụng ngôn ngữ. Họ nói về "nghĩa vụ của SEC trong việc điều tra gian lận và làm giàu bất hợp pháp". Nhưng không ai hỏi: điều gì đã xảy ra trong 18 tháng trước khi lá thư được gửi đi? Tại sao không một cơ quan quản lý bang hay liên bang nào lên tiếng khi token chạm đỉnh 70 USD và vốn hóa lọt top 20? Tại sao cuộc điều tra chỉ bắt đầu sau khi các nhà đầu tư đã mất tiền? Vì một lý do tầm thường: sự sụp đổ của một meme coin không tạo ra áp lực chính trị, nhưng nó tạo ra cơ hội cho các đối thủ của tổng thống ghi điểm. Quy định không bao giờ có tính phòng ngừa; nó luôn đi sau thảm họa. Đó là lý do tại sao tôi không kỳ vọng nhiều vào lá thư này. Nó không phải là một công cụ bảo vệ nhà đầu tư; nó là một chiếc máy che phủ trong phòng khám sau khi bệnh nhân đã chết.
Nhưng đừng hiểu lầm tôi. Tôi không đứng về phía những người bảo vệ token TRUMP. Nếu có một điều tôi học được từ 11 năm viết về tiền điện tử, thì đó là ngay cả những dự án "trong sạch" nhất cũng có thể có lỗ hổng chí mạng – những lỗ hổng không nằm trong mã nguồn mà nằm trong giả định của con người. Và khi người phát hành là một chính trị gia nắm quyền lực tối cao tại quốc gia phát hành đồng tiền dự trữ thế giới, thì sự xung đột lợi ích không chỉ nằm ở token – nó nằm ở toàn bộ hệ thống tài chính nơi tổng thống được phép tạo ra tài sản từ hư không và gọi nó là "giao dịch".
Hãy dừng lại một nhịp và đặt câu hỏi ngược: nếu một quan chức cấp cao của Bộ Tài chính Mỹ phát hành một token tương tự TRUMP, liệu SEC có chần chừ một ngày nào không? Câu trả lời là không. Nhưng khi người phát hành là tổng thống, cơ quan giám sát trở nên im lặng một cách kỳ lạ. Điều đó cho thấy một thực tế khó chịu: quyền lực không cần mua sự im lặng; nó chỉ cần tạo ra câu hỏi về sự công bằng trong điều tra. Bất kỳ cuộc điều tra nào của SEC vào TRUMP cũng sẽ bị nghi ngờ là công kích chính trị, và ngược lại, việc không điều tra cũng bị nghi ngờ là bao che. Trong tình thế đó, sự thật kỹ thuật trở nên mờ nhạt, và câu chuyện chính trị chiếm hết không gian.
Vậy cuối cùng chúng ta có được gì từ lá thư của Warren và Blumenthal? Chúng ta có được một cái mác "soft rug pull" – một thuật ngữ pháp lý mơ hồ được dùng để mô tả một hiện tượng mà thị trường đã biết từ rất lâu. Nhưng chúng ta không có được điều quan trọng nhất: một cuộc tranh luận nghiêm túc về việc liệu người phát hành token có nên được đối xử như những nhà phát hành chứng khoán hay không. Thay vào đó, chúng ta đang chứng kiến một màn trình diễn chính trị nơi các thượng nghị sĩ cố gắng lấy lại điểm số từ một vụ sụp đổ đã được dự đoán từ lâu. Và ở phía bên kia chiến tuyến, chúng ta có một đội ngũ tận dụng sự im lặng của cơ quan quản lý để tiếp tục thu phí từ những người vẫn tin rằng giá token sẽ quay lại đỉnh cũ.
Điều duy nhất khiến tôi thực sự bận tâm là sự vắng mặt của khái niệm "trách nhiệm giải trình" trong tất cả các cuộc thảo luận này. Các nhà đầu tư cá nhân đã mất tiền; những người bán token đã giàu lên; các chính trị gia đã có một chủ đề nóng để vận động. Nhưng không ai hỏi một cách thẳng thắn: ai sẽ trả lời cho 3,8 tỷ USD đó? Không phải trước pháp luật – luật pháp ở đây quá mơ hồ – mà là trước lịch sử. Khi một tài sản giảm 98% giá trị và gần một triệu người tham gia bị thiệt hại, đó không chỉ là một vụ đầu tư thất bại. Đó là một vụ chuyển giao tài sản có quy mô hiếm thấy, được thực hiện một cách công khai, trong tầm nhìn của toàn thế giới, và được bảo vệ bởi một cấu trúc quyền lực mới nổi trong ngành tiền điện tử: sự kết hợp giữa danh tiếng, cơ chế phí giao dịch và thanh khoản được kiểm soát chặt chẽ.
Có một lý do khiến tôi chuyển sang làm phóng viên điều tra độc lập và từ chối các lời mời phỏng vấn từ các quỹ đầu tư. Tôi không muốn trở thành công cụ PR cho một ngành công nghiệp đang tự huyễn hoặc mình về sự minh bạch. Khi tôi phát hiện ra FTX sụp đổ vào năm 2022, tôi đã viết một bài phân tích on-chain về dòng tiền 4,5 tỷ USD của Alameda Research chuyển đến các ví lạ. Tôi bị chủ báo sa thải vì bài viết đó, nhưng sự việc không làm tôi ngừng viết. Và bây giờ, khi nhìn vào TRUMP, tôi thấy một phiên bản rõ ràng hơn của FTX: thay vì một quỹ phòng hộ bí ẩn, chúng ta có một gia đình tổng thống. Thay vì sự che giấu, chúng ta có sự công khai trắng trợn. Thay vì một vụ lừa đảo hoành tráng, chúng ta có một sự ăn mòn lặng lẽ giá trị của các nhà đầu tư bán lẻ.
Tôi không biết liệu SEC có điều tra hay không, và tôi không biết liệu cuộc điều tra đó có dẫn đến kết luận nào không. Nhưng tôi biết rằng câu chuyện này không kết thúc với lá thư của Warren và Blumenthal. Nó sẽ kết thúc khi những câu hỏi cấu trúc – về nguồn cung, về phí giao dịch, về tính công bằng của thị trường – trở thành một phần của cuộc đối thoại pháp lý chính thống. Cho đến lúc đó, sẽ có thêm những cánh cổng thiên đường được khắc tên những người nổi tiếng, và thêm hàng trăm nghìn nhà đầu tư sẽ trèo lên để rồi rơi xuống. Và ở phía dưới, ai đó sẽ cầm micro để hỏi: "Tại sao không ai nhìn thấy điều đó trước?"
Chúng ta đã nhìn thấy. Chúng ta luôn nhìn thấy. Vấn đề không phải là nhìn thấy mà là chấp nhận. Một thị trường nơi người phát hành và người quản lý cùng một người, một token không có giá trị nội tại nhưng có giá trị biểu tượng khổng lồ, một cộng đồng hào hứng tin rằng lần này sẽ khác – tất cả đều đã được viết ra từ những bài học của các vụ lừa đảo crypto từ năm 2017. Chẳng có gì mới dưới ánh nắng mặt trời, ngoại trừ một cái tên quen thuộc hơn được dán lên trên cùng một tấm vé số rách nát. Và chính vì vậy, câu hỏi duy nhất còn lại là một câu hỏi khiếm nhã: chúng ta sẽ tiếp tục chấp nhận những lời hứa vỡ nợ trong bao lâu?