BTC $62,794.8 -0.33%
ETH $1,843.69 -1.00%
SOL $71.74 -1.74%
BNB $575.5 -2.16%
XRP $1.06 -0.50%
DOGE $0.0692 -0.75%
ADA $0.1742 +3.51%
AVAX $6.17 -3.73%
DOT $0.7765 +1.66%
LINK $8.05 -1.31%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
27

Khi Fed rạn nứt: Hai tiếng nói chống lại cả thị trường và bài học cho DeFi

Thị trường dự đoán | Ngô Dũng |

Có hai người trong căn phòng họp của Fed đã nói 'không' với cả thế giới. Ngày 31 tháng 7, trong khi đa số Ủy ban Thị trường Mở Liên bang (FOMC) bỏ phiếu giữ nguyên lãi suất, hai quan chức đã công khai đưa ra lá phiếu phản đối. Họ không chỉ muốn giữ nguyên – họ muốn tăng tiếp. Họ muốn đi ngược dòng với toàn bộ thị trường đang đếm ngược đến ngày Fed nới lỏng.

Beth Hammack, Chủ tịch Fed Cleveland, và Neel Kashkari, Chủ tịch Fed Minneapolis, đã không giữ im lặng sau cuộc họp. Hammack cảnh báo rằng lạm phát càng kéo dài, càng khó đưa nó trở lại mục tiêu 2%. Kashkari, người từng được xem là ông bồ câu của Fed, bất ngờ tuyên bố ủng hộ việc thắt chặt dần. Cả hai đều viện dẫn bài học những năm 1970-1980 – thời kỳ Paul Volcker phải đẩy lãi suất lên mức hai con số, chấp nhận suy thoái sâu, để tiêu diệt lạm phát một lần và mãi mãi.

Đây không chỉ là câu chuyện về hai lá phiếu. Đây là câu chuyện về sự rạn nứt trong niềm tin – chính xác là thứ mà thị trường tiền mã hóa hiểu rõ hơn ai hết. Khi ông chủ của đồng tiền dự trữ thế giới không còn nhất trí về hướng đi, thì cái gọi là 'nơi trú ẩn an toàn' cuối cùng bắt đầu hé lộ những vết nứt của chính nó.

Tôi đã dành gần một thập kỷ quan sát mối quan hệ giữa chính sách tiền tệ và tài sản kỹ thuật số. Tôi từng ngồi trong các cuộc họp governance của các giao thức DeFi, nơi mà mỗi đề xuất thay đổi lãi suất đều được mổ xẻ công khai trên diễn đàn, có dữ liệu, có phản biện, có bỏ phiếu minh bạch. Và tôi nhận ra một điều đầy mỉa mai: hệ thống tài chính phi tập trung, nơi code là luật, đang vận hành minh bạch hơn cả ngân hàng trung ương của nền kinh tế lớn nhất thế giới.

Sự rạn nứt ẩn sau hai lá phiếu

Bề ngoài, câu chuyện rất đơn giản. FOMC quyết định giữ lãi suất ổn định, hai quan chức không đồng ý. Nhưng nếu nhìn kỹ, đây là lần đầu tiên sau một thời gian dài, sự đồng thuận về việc 'lãi suất hiện tại đã đủ hạn chế' bị công khai thách thức ngay trong cuộc họp.

Quan trọng hơn là cách họ chọn lên tiếng. Ngay sau quyết định, Hammack và Kashkari không chờ đến bài phát biểu định kỳ. Họ ra mặt ngay lập tức. Điều đó cho thấy họ muốn gửi tín hiệu trực tiếp đến thị trường, muốn ngăn các nhà đầu tư đơn phương định giá cho việc cắt giảm lãi suất.

Hãy đặt mình vào vị trí của một nhà giao dịch. Bạn nhìn vào biểu đồ lãi suất tương lai, công cụ FedWatch của CME cho thấy xác suất Fed hạ lãi suất trên 90%. Bạn đã xây dựng danh mục dựa trên giả định đó. Bạn đã mua Bitcoin, đã mua các altcoin nhạy cảm với thanh khoản, đã nâng cao tỷ lệ đòn bẩy.

Khi Fed rạn nứt: Hai tiếng nói chống lại cả thị trường và bài học cho DeFi

Và rồi hai quan chức Fed xuất hiện, nói rằng thị trường đã sai. Họ không chỉ nói – họ bỏ phiếu phản đối, họ viện dẫn Volcker, họ cảnh báo về 'lạm phát dai dẳng'. Đó là khoảnh khắc nhận ra rằng thứ bạn đang đặt cược không phải là dữ liệu kinh tế, mà là cuộc đấu tranh nội bộ giữa những con người bằng xương bằng thịt.

'Kỳ vọng chênh lệch' là thứ giết chết danh mục đầu tư

Trong suốt 10 năm quan sát thị trường, tôi nhận ra một quy luật: thị trường không sợ lãi suất tăng. Thị trường sợ sự khác biệt giữa những gì họ kỳ vọng và những gì thực sự xảy ra. Các nhà kinh tế gọi đó là 'expectation gap'. Tôi gọi đó là khoảng cách giữa giấc mơ và hiện thực.

Khi tất cả mọi người đều định giá việc cắt giảm lãi suất, và một nhóm nhỏ bên trong Fed nói 'không, chúng ta cần tăng tiếp', thì mức độ tổn thương của thị trường không nằm ở việc Fed có tăng hay không. Nó nằm ở việc thị trường buộc phải định giá lại một kịch bản mà họ đã gạt sang một bên từ lâu.

Khi Fed rạn nứt: Hai tiếng nói chống lại cả thị trường và bài học cho DeFi

Nhìn lại lịch sử, năm 2012, khi một nhóm nhỏ các quan chức Fed phản đối chương trình nới lỏng định lượng (QE), thị trường đã coi họ là những giọng nói lạc lõng. Nhưng nhiều năm sau, chính những tiếng nói đó lại được chứng minh là đúng khi Fed phải vật lộn với lạm phát. Trong một hệ thống tập trung, tiếng nói thiểu số thường bị bỏ qua – nhưng đôi khi nó lại là tín hiệu sớm nhất của sự thay đổi.

Từ FOMC đến Aave: Ai thực sự minh bạch?

Đây là lúc tôi muốn đưa ra một góc nhìn khác. Trong thế giới DeFi, lãi suất không phải là thứ được quyết định sau cánh cửa đóng kín bởi 12 người. Trên Aave hay Compound, lãi suất được xác định bởi thuật toán, dựa trên tỷ lệ sử dụng thanh khoản. Khi nhiều người vay, lãi suất tăng. Khi ít người vay, lãi suất giảm. Toàn bộ quá trình diễn ra công khai, trên chuỗi, có thể kiểm chứng bởi bất kỳ ai.

Nhưng nếu nhìn sâu hơn, các mô hình lãi suất của Aave và Compound thực chất rất tùy tiện. Chúng là những hàm số được chọn bởi đội ngũ phát triển, không phải từ một thị trường thực sự. Tôi đã từng audit các tham số này và nhận ra rằng chúng thường được đặt ra dựa trên trực giác, không dựa trên dữ liệu cung-cầu thực. Đó là một sự thật mà ít người trong cộng đồng DeFi muốn thừa nhận.

Vậy thì khác biệt giữa Fed và Aave là gì? Fed có cuộc họp kín, biên bản được công bố sau ba tuần, và những tiếng nói bất đồng bị chôn vùi trong tài liệu dài hàng trăm trang. Aave có diễn đàn governance công khai, các đề xuất tham số được thảo luận hàng ngày, và bất kỳ ai nắm giữ token đều có thể bỏ phiếu. Cả hai đều không hoàn hảo. Nhưng một trong hai hệ thống cho phép bạn nhìn thấy sự rạn nứt trước khi nó trở thành cú sốc.

Tuần này, chúng ta được chứng kiến sự rạn nứt của Fed theo cách mà chúng ta không thể thấy đối với hầu hết các giai đoạn trước. Hai quan chức công khai bất đồng. Đó là một dạng minh bạch hiếm hoi – nhưng nó đến từ sự bất ổn, không phải từ thiết kế.

'Talk is policy' và hiệu ứng tự hoàn thành

Có một hiện tượng thú vị trong chính sách tiền tệ mà giới giao dịch gọi là 'talk is policy' – lời nói cũng là chính sách. Khi các quan chức Fed lên tiếng về việc tăng lãi suất, thị trường ngay lập tức thắt chặt điều kiện tài chính. Giá cổ phiếu giảm, lợi suất trái phiếu tăng, đồng đô la mạnh lên. Và khi điều kiện tài chính thắt chặt, nền kinh tế tự động chậm lại, lạm phát tự nhiên giảm bớt.

Nghĩa là gì? Nghĩa là những phát biểu của Hammack và Kashkari, ngay cả khi không được đa số ủng hộ, vẫn có thể tạo ra đủ áp lực để khiến một đợt tăng lãi suất thực sự trở nên không cần thiết. Họ nói về việc tăng lãi suất, thị trường tự thắt chặt, và Fed không cần làm gì thêm.

Trong thế giới blockchain, hiện tượng này tương đồng với khái niệm 'oracle tự ứng nghiệm'. Bạn có thể thấy nó trong các giao thức phái sinh: khi giá oracle bị thao túng, làn sóng thanh lý xảy ra, và giá tự đẩy xuống đúng hướng mà kẻ tấn công mong muốn. Lời nói của Fed, cũng giống như một oracle bị thao túng, có thể tự tạo ra hiện thực của chính nó.

Điều này dẫn đến một nghịch lý: phe diều hâu trong Fed có thể 'chiến thắng' bằng cách khiến thị trường tin rằng họ sẽ thắng. Và nếu điều kiện tài chính thắt chặt đủ nhanh, lạm phát giảm, thì cuộc chiến thực sự sẽ không bao giờ xảy ra. Nhưng cái giá phải trả là sự biến động liên tục – thứ mà thị trường tiền mã hóa đã quá quen thuộc.

Tại sao Bitcoin lại phản ứng kỳ lạ?

Trong những ngày sau cuộc họp FOMC, Bitcoin không sụp đổ như nhiều người lo sợ. Nó dao động, đôi khi nhích nhẹ, đôi khi lùi bước, nhưng không có sự hoảng loạn. Tại sao?

Có một cách giải thích: những nhà đầu tư dài hạn, những người đã nắm giữ Bitcoin qua nhiều chu kỳ, đã ngừng phản ứng với những biến động chính sách ngắn hạn. Họ quan tâm đến thanh khoản toàn cầu, không phải từng cuộc họp của Fed. Và xét về thanh khoản, dù Fed có tăng lãi suất thêm 25 điểm cơ bản hay không, thì xu hướng nới lỏng tiền tệ toàn cầu trong dài hạn vẫn còn đó.

Cách giải thích thứ hai, sâu sắc hơn: mỗi lần Fed cho thấy sự bất ổn, mỗi lần các quan chức mâu thuẫn nhau công khai, niềm tin vào khả năng quản lý nền kinh tế của các ngân hàng trung ương lại bị bào mòn một chút. Và Bitcoin, với nguồn cung cố định 21 triệu đồng, không có chủ tịch, không có cuộc họp kín, không có lá phiếu phản đối, trở thành biểu tượng của một hệ thống khác.

Hãy đối chiếu hai hình ảnh. Một bên là Fed – nơi các quan chức tranh cãi về việc có nên tăng lãi suất giữa lúc lạm phát vẫn cao gấp rưỡi mục tiêu. Một bên là Bitcoin – nơi thuật toán đảm bảo rằng cứ 10 phút lại có một khối được khai thác, phần thưởng cứ bốn năm lại giảm một nửa, và không ai có thể in thêm.

Sự tương phản đó ngày càng rõ rệt theo từng chu kỳ bất ổn của Fed.

Khi Fed rạn nứt: Hai tiếng nói chống lại cả thị trường và bài học cho DeFi

Hai kịch bản từ đây đến cuối năm

Kịch bản thứ nhất: phe diều hâu thắng. Lạm phát dai dẳng hơn dự kiến, Fed buộc phải tăng lãi suất một lần nữa hoặc giữ nguyên lâu hơn. Thanh khoản toàn cầu thắt chặt, các tài sản rủi ro chịu áp lực, Bitcoin có thể giảm về vùng giá thấp hơn. Nhưng lịch sử cho thấy đây chỉ là cú sốc ngắn hạn. Chu kỳ vĩ mô luôn xoay vòng, và cuối cùng, thanh khoản sẽ được bơm trở lại.

Kịch bản thứ hai: phe bồ câu thắng. Nền kinh tế chậm lại, Fed cắt giảm lãi suất vào cuối năm đúng như thị trường kỳ vọng. Thanh khoản được nới lỏng, Bitcoin tăng giá, DeFi bùng nổ trở lại. Trong kịch bản này, những tuyên bố của Hammack và Kashkari sẽ chìm vào quên lãng như những tiếng nói lạc lõng.

Nhưng có một kịch bản thứ ba mà ít người nói đến: thị trường chuyển từ định giá 'Fed sẽ cắt giảm' sang định giá 'Fed có thể làm bất cứ điều gì'. Sự mơ hồ, không thể đoán định, trở thành trạng thái mặc định. Trong môi trường đó, các tài sản có quy tắc rõ ràng, có thể kiểm chứng, không phụ thuộc vào tâm trạng của bất kỳ quan chức nào – như Bitcoin và các giao thức phi tập trung – sẽ được định giá lại với mức phí bảo hiểm rủi ro thấp hơn.

Một góc nhìn từ Nairobi

Tôi đang viết những dòng này từ Nairobi, nơi tôi đã dành ba tháng phỏng vấn 20 nông dân về cách họ tiếp cận tín dụng. Họ không biết Paul Volcker là ai. Họ không theo dõi cuộc họp FOMC. Nhưng họ biết rằng lãi suất vay tại ngân hàng địa phương luôn thay đổi thất thường, họ biết đồng shilling mất giá, họ biết họ không có quyền tham gia vào bất kỳ quyết định nào.

Khi các quỹ đầu tư theo dõi từng phát biểu của từng quan chức Fed để dự đoán giá Bitcoin, tôi nhớ về những người nông dân ấy. Họ không cần ai đó dự đoán lãi suất. Họ cần một hệ thống tài chính không cần ai phải dự đoán.

Đó là lý do tôi theo đuổi công việc thiết kế cơ chế bỏ phiếu cho các DAO. Đó là lý do tôi tin rằng DeFi, dù còn nhiều khuyết điểm, vẫn là một trong những phát minh quan trọng nhất của thế kỷ này. DeFi không chỉ là lợi suất, mà là tự do.

Khi lời nói của Fed ngày càng vô nghĩa

Hãy nhìn vào bức tranh lớn hơn. Trong 15 năm qua, các ngân hàng trung ương đã bơm hàng nghìn tỷ đô la vào hệ thống tài chính. Lãi suất về 0, rồi âm ở một số nơi, rồi tăng sốc nhất trong 40 năm, rồi lại có người muốn tăng tiếp. Họ đưa ra vô số dự báo, vô số biện pháp, vô số lời hứa – và liên tục sai lầm.

Trong khi đó, Bitcoin được tạo ra sau cuộc khủng hoảng năm 2008, hoạt động liên tục không gián đoạn, không cần cứu trợ, không cần thay đổi lãi suất. Các giao thức DeFi cho phép hàng triệu người vay, cho vay, giao dịch mà không cần xin phép một ngân hàng nào.

Sự tương phản này đang ngày càng định hình cách giới trẻ nhìn nhận về tiền bạc. Họ không tin lời hứa của các chính trị gia. Họ tin vào code. DAO là nhà, code là luật.

Vậy câu hỏi thực sự là gì?

Khi Hammack và Kashkari bỏ phiếu phản đối, họ không chỉ đang tranh cãi về lãi suất. Họ đang đặt ra một câu hỏi nền tảng: liệu hệ thống tiền tệ tập trung, dựa trên niềm tin vào một nhóm nhỏ các quan chức, có còn đủ sức kiểm soát một nền kinh tế đang trải qua những cú sốc cấu trúc chưa từng có tiền lệ?

Câu hỏi đó không chỉ dành cho người Mỹ. Nó dành cho tất cả chúng ta – những người đang sống ở các nền kinh tế mới nổi, những người từng chứng kiến đồng tiền của mình mất giá, những người hiểu rằng 'lạm phát dai dẳng' không chỉ là một cụm từ kinh tế mà là nỗi đau thực sự của hàng triệu gia đình.

Và câu trả lời mà tôi tin tưởng, là không ai có thể chắc chắn về điều gì khi mà sự ổn định chỉ dựa trên uy tín của một tổ chức. Sự ổn định thực sự đến từ các quy tắc không thể thay đổi bởi bất kỳ cá nhân nào.

Tuần này, giữa lúc Fed rạn nứt, tôi vẫn đang tiếp tục công việc của mình: thiết kế các giao thức quản trị tốt hơn, xây dựng các cơ chế tài chính bao trùm hơn, và cố gắng giải thích cho những người xung quanh rằng một thế giới tài chính khác là có thể.

Thế giới đó không có những cuộc họp kín. Không có những lá phiếu phản đối khiến thị trường lao đao. Không có ai ngồi trong một căn phòng và quyết định số phận của hàng tỷ người. Thế giới đó là một giao thức mở, nơi mọi người cùng tham gia, cùng giám sát, cùng hưởng lợi.

Và tôi tin, rằng dù Fed có làm gì đi nữa, DeFi vẫn sẽ đứng vững. Bởi vì DeFi không chỉ là lợi suất, mà là tự do.

Người nông dân ở Nairobi không cần phải lo lắng về lá phiếu của ai. Họ chỉ cần biết rằng, khi họ tham gia vào một giao thức phi tập trung, số tài sản của họ được bảo vệ bởi toán học, không phải bởi lời hứa. Đó là thứ mà không một ngân hàng trung ương nào có thể cung cấp.

Fed có thể rạn nứt. Niềm tin vào hệ thống cũ có thể lung lay. Nhưng blockchain thì không. Nó không biết đến sợ hãi, không biết đến do dự. Nó chỉ tuân theo các quy tắc đã được viết ra, mãi mãi.

Đó là lý do tôi mỉm cười khi đọc tin về hai lá phiếu phản đối ngày hôm đó. Có thể họ sẽ thắng. Có thể họ sẽ thua. Nhưng thế giới đã tiến quá xa để quay lại thời kỳ mà một vài quan chức nắm giữ số phận của toàn bộ hệ thống tiền tệ.

Đã đến lúc chúng ta tự xây cho mình một mái nhà khác. DAO là nhà, code là luật.