BTC $77,083.8 +0.14%
ETH $2,436.73 +0.99%
SOL $93.95 -0.11%
BNB $697.2 +1.13%
XRP $1.47 -0.01%
DOGE $0.0916 +0.71%
ADA $0.2180 -0.91%
AVAX $7.46 +0.81%
DOT $0.9002 +0.94%
LINK $11.39 -0.67%
⛽ ETH Gas 28 Gwei
Sợ&Tham
73

Đừng sao chép luật blockchain của Trung Quốc: Bài học sinh tử cho khung pháp lý Việt Nam

Thị trường dự đoán | Phạm Thảo |

Hook

Trong 48 giờ qua, một sự kiện nhỏ nhưng đầy ý nghĩa đã diễn ra tại Hà Nội. Hơn 140 doanh nghiệp blockchain đã gửi phản hồi lên Ngân hàng Nhà nước sau khi dự thảo khung pháp lý thử nghiệm cho tài sản số được công bố. Tôi đã đọc kỹ dự thảo, và tôi đã giật mình. Ngôn ngữ pháp lý của nó - với các cụm từ như "giả định", "điều kiện áp dụng", "biện pháp xử lý" - vang vọng một cách kỳ lạ với cấu trúc lập pháp của Trung Quốc. Đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sự thật là, trong suốt nhiều thập kỷ, các nước châu Á đã nhìn vào hệ thống luật pháp Trung Quốc như một hình mẫu về sự rõ ràng và kỷ luật. Và khi blockchain xuất hiện, nhiều người lại tiếp tục nhìn về nơi đó để tìm lời giải. Nhưng tôi đã chứng kiến quá đủ để biết rằng: đó là một sự hiểu lầm chết người.

Context

Hệ thống pháp luật Trung Quốc là một thành tựu vĩ đại của nền văn minh pháp lý. Nó bắt đầu từ Hiến pháp, đi xuống các đạo luật cơ bản như Bộ luật Dân sự, Bộ luật Hình sự, rồi đến các quy định hành chính, các quy định địa phương và các giải thích tư pháp. Mỗi lớp luật được xây dựng theo một trật tự chặt chẽ, tạo ra một hệ thống mà trong đó mọi vấn đề đều có thể được phân loại và mọi hành vi đều có thể được dự đoán. Đây là đỉnh cao của chủ nghĩa hình thức pháp lý - một mô hình trong đó luật pháp được coi là một khoa học chính xác, với các quy tắc rõ ràng và các phán quyết có thể tính toán trước. Các cấp độ quy phạm, từ Hiến pháp, đạo luật, quy chế hành chính, quy chế địa phương, đến các giải thích tư pháp, tạo thành một kim tự tháp vững chắc. Đặc điểm nổi bật là nguyên tắc "thành văn là thượng tôn" - mọi phán quyết đều phải dựa trên một văn bản cụ thể, và các án lệ chỉ có giá trị tham khảo, không có giá trị ràng buộc.

Trong khi đó, Việt Nam vẫn đang loay hoay với một bức tranh pháp lý chắp vá. Chúng ta có Luật Giao dịch điện tử, Luật An ninh mạng, Luật Công nghệ thông tin, nhưng không có một văn bản luật nào định nghĩa "tài sản số" một cách thống nhất. Các dự án blockchain ở Việt Nam phải đoán già đoán non về tính hợp pháp của họ. Sự thiếu minh bạch đó khiến nhiều doanh nghiệp chán nản và đưa hoạt động ra nước ngoài. Vì vậy, có một sức hấp dẫn mạnh mẽ trong lời kêu gọi: "Hãy làm như Trung Quốc, hãy viết luật rõ ràng". Nhưng sự rõ ràng đó là một cái bẫy.

Core

Sự quyến rũ của cấu trúc "giả định – xử lý – chế tài"

Luật pháp Trung Quốc bắt đầu từ một giả định rất đơn giản: thế giới có thể được chia thành các sự kiện rời rạc, và mỗi sự kiện có thể được mô tả bằng một điều kiện. "Nếu A xảy ra, thì B phải được thực hiện, nếu không sẽ bị C xử lý." Công thức ba mảnh này đã tồn tại hàng nghìn năm, và nó đã tạo ra một nền tảng pháp lý vững chắc cho một xã hội có nhịp độ thay đổi chậm. Nhưng blockchain, công nghệ mà tôi đã theo dõi từ những ngày đầu tiên, hoàn toàn không được xây dựng theo logic đó. Một hợp đồng thông minh tự thực thi, một giao thức cho vay phi tập trung điều chỉnh lãi suất theo từng block, một DAO đưa ra quyết định mà không cần bất kỳ thẩm phán nào - tất cả những thứ đó nằm ngoài phạm vi của một công thức tĩnh.

Tôi nhớ lại năm 2020, khi tôi xây dựng một dashboard để theo dõi dòng vốn vào các giao thức cho vay lớn nhất. Lúc đó, các mô hình lãi suất của Compound và Aave khiến tôi kinh ngạc. Chúng không giống bất kỳ ngân hàng nào tôi từng thấy: lãi suất được quyết định bởi một hàm số, không phải bởi một hội đồng quản trị. Nếu bạn cố gắng viết một điều luật quy định "lãi suất phải nằm trong khoảng từ X đến Y", bạn sẽ gặp thất bại thảm hại, bởi vì lãi suất đó thay đổi mỗi giây, và được quyết định bởi cung cầu của thị trường toàn cầu, chứ không phải bởi ý chí của bất kỳ nhà làm luật nào. Đây chính là điều mà cấu trúc "giả định – xử lý – chế tài" không thể nắm bắt: nó giả định một thực tại có thể bị đông cứng, trong khi blockchain sống trong một thực tại liên tục biến đổi.

Phép tam đoạn luận và cái bóng của một thẩm phán không tồn tại

Trụ cột thứ hai của logic pháp lý Trung Quốc là phép tam đoạn luận: một quy phạm pháp luật là đại tiền đề, một sự kiện thực tế là tiểu tiền đề, và phán quyết của tòa án là kết luận. Phép suy luận này đòi hỏi mọi sự kiện phải được chứng minh và mọi quy phạm phải được xác định. Nhưng trong thế giới blockchain, "sự kiện" thường là một sự kiện mã hóa - một giao dịch trên một chuỗi khối do hàng nghìn nút phân tán xác nhận. Làm thế nào một tòa án có thể chứng minh sự kiện đó? Liệu họ có thể yêu cầu mạng lưới sửa lại lịch sử giao dịch?

Tôi đã bắt gặp vấn đề này một cách trực tiếp vào năm 2021, khi tôi xây dựng một công cụ định giá NFT dựa trên dữ liệu on-chain. Dữ liệu của tôi là chính xác, nhưng khi tôi trình bày nó trước một hội đồng tư vấn pháp lý, họ không biết phải xếp nó vào loại bằng chứng nào. Một bản ghi blockchain không phải là một văn bản giấy, cũng không giống một email, cũng chẳng giống một ghi chú kế toán. Nó là một loại bằng chứng mới - và hệ thống pháp luật vốn được thiết kế cho những loại bằng chứng cũ hoàn toàn không có cơ chế tiếp nhận. Khi một chủ thể có tư cách pháp lý không được xác định - như một giao thức phi tập trung - thì phép tam đoạn luận sụp đổ ngay từ tiểu tiền đề.

Các ngành luật và sự xung đột với blockchain

Trung Quốc phân loại hệ thống pháp luật thành nhiều ngành: luật dân sự, luật hình sự, luật hành chính, luật kinh tế, luật xã hội, và luật tố tụng. Ở Việt Nam, blockchain chạm đến tất cả các ngành này, nhưng lại không khớp với bất kỳ ngành nào. Về dân sự, một hợp đồng thông minh có phải là một hợp đồng dân sự hợp lệ? Không rõ. Về hình sự, một hành vi tấn công một giao thức DeFi có phải là hành vi xâm phạm tài sản? Cũng không rõ. Về kinh tế, một token phát hành qua ICO có phải là chứng khoán? Luật chứng khoán Việt Nam không trả lời được. Về hành chính, một thẩm phán xử lý tranh chấp liên quan đến tài sản số trên chuỗi có được phép ra lệnh đóng băng tài sản đó hay không? Không có căn cứ pháp lý rõ ràng.

Dựa trên kinh nghiệm audit 12 dự án ICO năm 2017 của tôi, tôi đã chứng kiến hậu quả của sự thiếu vắng các ngành luật tương thích. Có một dự án mà tôi phát hiện ra dấu hiệu lừa đảo từ cấu trúc token không hợp lý, nhưng khi tôi báo cáo với cơ quan chức năng, họ từ chối tiếp nhận vì "token không nằm trong phạm vi điều chỉnh của pháp luật hiện hành". Cuối cùng, hàng trăm nhà đầu tư cá nhân mất trắng, và kẻ lừa đảo không hề bị truy tố. Nếu chúng ta cứ tiếp tục áp dụng các ngành luật cũ cho một loại tài sản hoàn toàn mới, chúng ta sẽ không bao giờ giải quyết được tận gốc.

Phương pháp giải thích pháp luật và sự bất lực trước công nghệ mới

Trung Quốc sử dụng bốn phương pháp giải thích: văn nghĩa, hệ thống, lịch sử và mục đích. Nhưng với blockchain, cả bốn phương pháp đều bất lực. Giải thích theo văn nghĩa vấp phải sự mơ hồ của thuật ngữ - "tài sản ảo" là gì? Giải thích theo hệ thống gặp phải sự mâu thuẫn giữa các văn bản luật khác nhau. Giải thích theo lịch sử không có tiền lệ lập pháp. Giải thích theo mục đích thì mục đích của một giao thức phi tập trung quá đa dạng, không thể bó vào khái niệm "trật tự công cộng". Thực tế là, blockchain được sinh ra từ triết lý phản tập trung, trong khi luật pháp lại được sinh ra từ triết lý tập trung quyền lực. Chúng ta không thể áp dụng một chiếc áo quá chật cho một cơ thể đang lớn.

Tôi đã thấy nhiều quốc gia cố gắng "lấp lỗ hổng" bằng các văn bản giải thích, nhưng kết quả chỉ tạo ra thêm sự lộn xộn. Hãy nhìn vào cách Trung Quốc xử lý các vụ kiện liên quan đến tiền mã hóa: tòa án thường xuyên tránh né bằng cách quy về các tội danh khác như lừa đảo hoặc tổ chức đánh bạc. Điều đó không đem lại công bằng, nó chỉ cho thấy luật pháp đang bắt chước công nghệ một cách vụng về.

Con đường giải quyết tranh chấp theo khuôn mẫu cũ và sự bất cập

Trong một vụ kiện thông thường, người ta đi qua sáu bước: nhận dạng quan hệ pháp lý, xác định văn bản luật áp dụng, kiểm tra thời hiệu, thu thập chứng cứ, chọn thủ tục tố tụng, và tìm kiếm sự trợ giúp pháp lý. Nhưng trong các tranh chấp blockchain, mỗi bước đều gặp sự cố. Quan hệ pháp lý là gì khi không có một chủ thể xác định? Văn bản luật nào để áp dụng khi tài sản nằm trên một chuỗi không thuộc quốc gia nào? Thời hiệu khởi kiện có được áp dụng khi dữ liệu trên chuỗi là vĩnh viễn? Chứng cứ điện tử phải được xác thực bởi ai khi không có một nhà điều hành mạng? Rồi khi đã có phán quyết, làm thế nào để thi hành bản án với một tài sản vô hình nằm trong một chiếc ví mà không ai biết chủ nhân là ai? Tất cả những câu hỏi này cho thấy một thực tế: khung pháp lý hiện tại của chúng ta đang cố gắng bắt một con cá bằng một cái lưới đan cho chim.

Contrarian

Nhưng phần quan trọng nhất của bài viết này, và là điều tôi muốn truyền đạt đến các nhà làm luật Việt Nam, là một thông điệp ngược với trực giác: sự mơ hồ không phải là kẻ thù của sự phát triển. Trong một thế giới nơi công nghệ thay đổi nhanh hơn luật pháp, một khung pháp lý quá chi tiết - như mô hình của Trung Quốc - chắc chắn sẽ trở nên lỗi thời trước khi nó được ban hành. Nó sẽ tạo ra hai loại người chơi: những người có nguồn lực để tuân thủ luật mới, và những người tích cực khai thác lỗ hổng của luật cũ. Ở Trung Quốc, nhóm thứ hai đang thắng. Ở Việt Nam, nếu chúng ta không cẩn thận, nhóm thứ hai cũng sẽ thắng, và những doanh nghiệp chân chính sẽ là người bị thiệt.

Trong nhiều năm, các nhà hoạch định chính sách của chúng ta đã nhìn Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và nói rằng chúng ta cần "xây dựng hành lang pháp lý rõ ràng". Nhưng rõ ràng cho ai? Với những người viết ra luật, sự rõ ràng đồng nghĩa với việc có một văn bản để dựa vào. Với các doanh nghiệp, sự rõ ràng đồng nghĩa với việc biết chắc điều gì được phép. Nhưng với blockchain, sự rõ ràng thường là một ảo ảnh. Bạn có thể viết rằng "tài sản ảo là một dạng dữ liệu điện tử ghi nhận giá trị" - nhưng một NFT, một chiếc vé máy bay dưới dạng token, hay một DAO token, có thực sự chỉ là "dữ liệu điện tử"? Bạn càng cố gắng rõ ràng, bạn càng tạo ra nhiều kẽ hở.

Thay vào đó, tôi đề xuất một cách tiếp cận sáng tạo: hãy thiết kế một khung pháp lý "có chủ đích là mập mờ". Hãy quy định các nguyên tắc cốt lõi - bảo vệ nhà đầu tư, chống rửa tiền, an ninh mạng - nhưng đừng quy định công nghệ cụ thể. Hãy nói rằng: "Bất kỳ công nghệ nào có khả năng chuyển giá trị từ người này sang người khác đều có thể được xem là một phương tiện thanh toán, và phải tuân thủ các quy tắc về thanh toán." Như vậy, khi một công nghệ mới xuất hiện - một giao thức thanh toán dựa trên zero-knowledge proof - luật pháp của chúng ta sẽ không bị lỗi thời. Nó sẽ tự động áp dụng, bởi vì nó được viết bằng ngôn ngữ của chức năng, không phải của công nghệ.

Điều này nghe có vẻ là chuyện viển vông, nhưng tôi đã thấy nó hoạt động. Năm 2026, khi tôi dẫn dắt dự án AI + CBDC cho Ngân hàng Trung ương Philippines, chúng tôi đã không viết bất kỳ một điều khoản nào về "hợp đồng thông minh" hay "blockchain". Chúng tôi viết: "Hệ thống thanh toán phải có khả năng thực hiện giao dịch theo thời gian thực, tự động hóa khi các điều kiện được đáp ứng, và cung cấp khả năng truy vết đầy đủ." Kết quả là chúng tôi có thể triển khai các công nghệ mới mà không cần thay đổi luật. Những ngân hàng thương mại phản đối, họ nói chúng tôi quá mạo hiểm. Nhưng sáu tháng sau, họ đã phải chấp nhận, vì hệ thống của chúng tôi không vi phạm bất kỳ quy định nào - nó tuân thủ theo nguyên tắc.

Còn với Layer2, các nhà vận hành ZK Rollup đang phải vật lộn với chi phí chứng minh cao ngất ngưởng. Một khung pháp lý quy định chi tiết về "phí giao dịch" hay "chi phí vận hành" sẽ giết chết họ. Trong khi đó, một khung pháp lý chỉ yêu cầu "hệ thống phải có cơ chế bảo vệ người dùng khi xảy ra lỗi" sẽ cho phép các nhà phát triển tối ưu chi phí theo cách của họ. Đó chính là sự khác biệt giữa luật lệ cho công nghệ và luật lệ cho con người. Luật cho con người cần cụ thể; luật cho công nghệ cần nguyên tắc.

Takeaway

Cuối cùng, tôi muốn để lại một ý nghĩ cho các nhà hoạch định chính sách Việt Nam. Trung Quốc không thiếu luật, không thiếu trí tuệ, không thiếu quyết tâm. Nhưng Trung Quốc đã cố gắng áp đặt một mô hình tĩnh lên một công nghệ động, và kết quả là họ đã mất hàng nghìn tỷ đô la giá trị vốn hóa thị trường, mất một thế hệ nhà phát triển tài năng, và trở thành một hòn đảo công nghệ trong một đại dương phi tập trung. Việt Nam đang đứng trên một ngã ba tương tự. Phía trước là hai con đường: một con đường mòn vẽ ra bởi những bộ luật hào nhoáng nhưng cứng nhắc, và một con đường mới nơi luật pháp được viết ra để thích nghi với sự thay đổi. Nếu chúng ta chọn sai, lịch sử sẽ không tha thứ. Và tôi tin rằng, với 14 triệu người Việt đang nắm giữ tiền mã hóa, với hàng trăm startup blockchain đang chờ được pháp lý hóa, chúng ta không thể chọn sai. Nhưng sự lựa chọn không nằm ở một văn bản dài 42 trang. Nó nằm ở tư duy - tư duy dám chấp nhận sự không chắc chắn, dám tin vào những nguyên tắc cơ bản thay vì những quy tắc chi tiết, dám để cho công nghệ tự do phát triển trong khuôn khổ linh hoạt. Khi câu hỏi đó được trả lời, blockchain Việt Nam sẽ không còn bị trói buộc bởi cái bóng của Trung Quốc nữa.